Que kem nhà tôi – Chương 18

by Rosie Truong

Chương 18: Chính thức bị ép buộc

chuong 18Tôi tiếp tục: “Ông đừng sợ, bị người khác sờ, không sao cả, trinh tiết mười mấy năm của ông mất rồi, cũng có sao đâu, vẫn chưa chết mà, ha ha!” Nó vẫn duy trì nét mặt, nhìn tôi.

“Ông đừng buồn! Không sao đâu, nếu sau này ông bị áp lực tâm lí, bị chuyện này làm cho sợ hãi, cứ tìm tui, tui giúp ông!” Tôi trấn an nó.

Đột nhiên, nó chuyển sang vẻ mặt đau khổ.

(Thắm: “Hự, ông có cần bỉ ổi như vậy không hả?”)

Thấy nó như thế, tôi lại tiếp tục trấn an nó: “Dù sao thì tui cũng lỡ nhìn rồi, bắt quá, trinh tiết của ông, cứ để tui chịu trách nhiệm cho!” Tôi vỗ ngực cam đoan. Nó tiếp tục nghiêm nghị lẫn tò mò nhìn tôi, không nói lời nào.

“Thật đó, tui sẽ chịu trách nhiệm!”

“Thật sao?” Que kem phủi bụi đứng lên, mắt nó tràn ngập ý cười nhìn tôi.

Tôi gật gật đầu.

***

Năm lớp mười một, vì để thể hiện sự thân thiết gắn bó giữa tôi và Que kem, tôi quyết định mình không thể nào phân biệt đối xử với Que kem được. Cho nên, do đã ông ông bà bà với Rùa cong, tôi quyết định cũng phải xưng hô với Que kem y chang như thế.

Nhưng mà, đáng lẽ ra một cây kem bóp là phải chảy nước như Que kem nhà tôi đây, thì phải dễ sai dễ bảo, đằng này, người xưng hô ông ông bà bà chỉ có một mình tôi. Que kem là kem cái gì chứ, nó đáng lẽ ra phải gọi là Que củi mới đúng, là một cây củi mục không thể chạm trổ.

“Que kem, ông mau kêu tui là bà đi, đừng kêu bạn bạn tui tui nữa.”

“Tại sao tui phải kêu bạn là bà? Tại sao bạn phải kêu tui là ông? Không thấy như vậy nghe già lắm sao?” Que kem thắc mắc.

“Nhưng như vậy mới cho thấy chúng ta là bạn bè thân thiết.” Tôi giải thích.

“Tui chưa từng muốn làm bạn bè thân thiết với bạn.” Que kem lí nhí trong miệng.

“Ông không muốn làm bạn của tui sao? Ông đang nói nhảm cái gì đó. Đừng nói là ông ghét bỏ tui rồi nha.” Tôi ra vẻ lo sợ, ôm lấy ngực mình ra vẻ đau tim.

“Không phải! Nói tóm lại là, tui không muốn làm bạn thân của bạn. Tui muốn làm cái khác kìa! Bạn muốn gọi tui là gì thì… cứ tự nhiên gọi. Tóm lại, tui không thay đổi xưng hô, trừ khi…”

“Trừ khi cái gì?” Tôi tò mò.

“Trừ khi đằng sau chữ ông với chữ bà được gọi kèm thêm một chữ nữa.” Nói xong câu đó, Que kem quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ ngượng ngùng.

Lúc đó, người chai mặt và đờ đẫn là tôi lại chẳng hiểu nó đang nói cái gì.

Haiz, đúng là bạn Thảo ngày xưa thật là ngây thơ mà. Ôi thời đi học ngu ngơ đáng yêu của tôi.

Hụ hụ, thật ra là, người có chỉ số IQ cao như tôi thì làm sao mà không hiểu, chỉ là, tôi giả vờ không hiểu mà thôi. Nếu không hiểu, thì làm sao tôi còn nhớ tới giờ này, ngồi đây mà đem chuyện nhà ra tám ngoài đầu hẻm với mọi người cơ chứ.

Hu hu, không được, kể đến đây, tôi lại nổi máu sắc nữ nữa rồi, ông xã à, chàng thiếu niên trong sáng của em, em muốn ôm anh, em muốn sàm sỡ anh!

Bắt đầu từ năm mười một, làn sóng tậu điện thoại di động tràn về trường tôi. Thế là phân nửa lớp tôi, ai nấy đều cặp kè bên người một em mỏng mỏng xinh xinh, ngay cả tôi cũng đòi mẹ mua một cái, ngay cả Que kem cũng sắm một cái.

Tất nhiên, tụi tôi đều là con nhà nghèo, chưa có tiền mà sắm đủ thứ, đổi đủ thứ như bây giờ. Trong lớp tôi, chỉ có vài đứa là sắm đồ xịn như cảm ứng này nọ mà thôi.

Nhìn bàn tay mỏng mỏng thon thon của Rùa cong khi đang lướt cảm ứng, tôi cảm thấy thật gợi cảm. Thế là, tôi giành giật cái cảm ứng với Rùa, mặc cho nó đau đớn kháng nghị. Tất nhiên, vì đem điện thoại vào lớp là điều cấm kỵ trong trường, nên nó chả dám lớn tiếng khi giành giật với tôi.

Đau lòng là, bàn tay cụt ngủn của tôi làm cách nào cũng không gợi cảm được như nó.

Haiz, tại sao vậy? Tại sao người tốt đẹp như nó lại không phải là con trai? Trai đẹp đã hiếm, tại sao tụi nó lại còn yêu nhau?

(Thắm: “Tại vì Việt Nam đang mất cân bằng giới tính bà ơi. Nam ngày càng nhiều, nữ ngày một ít, tụi nó không còn ai để yêu nên đành phải yêu nhau chứ sao.”

Tôi: “Thế hai chúng ta còn ế mốc ế meo nghĩa là thế nào?”

Thắm: “Thì vẫn có một nửa còn lại của chúng ta cũng đang ế như chúng ta. Trust me, các anh ấy vẫn đang mòn mỏi tìm chúng ta mà chưa tìm ra đó. Biển người lênh đênh, thiếp vẫn mãi đợi chàng.”

Tôi: “Ờ, bà cứ ngồi đó mà chờ cho mòn đũng quần luôn đi cưng.”)

Hè năm đó, cũng nhờ điện thoại di động mà tôi với Que kem dễ dàng liên lạc nhau hơn. Những lúc rảnh rỗi, tôi liền đu theo nó ra chợ chơi. Khi nó đang bán hàng, tôi có thể vui vẻ tung tăn mà đi chơi khắp chợ, mặc cho nó cứ bấm phone kiếm tôi liên tục.

Tôi mặc kệ, nó cứ tìm trẻ lạc mặc nó, tôi đây chơi cứ chơi.

Năm lớp mười hai năm đó, trong lúc cả lớp tôi đứa nào cũng bù đầu học và học, chỉ mong sẽ được mài đũng quần tại một trường đại học danh tiếng nào đó, thì sự kiện khiến tôi và Que kem gần nhau lại bắt đầu.

Một ngày nọ, khi đang vô tư ngồi tại bàn tư của Que kem và Rùa cong, tôi sung sướng ép Rùa cong thành đòn bánh, ngồi giật lấy cái cảm ứng của nó, say sưa mà lả lướt, lúc đang lướt, tôi phát hiện trong hộc bàn của Rùa có một bức thư, chính xác là thư tình!

Đùng một cái, tôi giật mình kinh hãi.

Dù Rùa cong có đau lòng chống cự, thì với ánh mắt bén như cú, tinh như cáo của tôi vẫn nhìn ra được nội dung và chữ viết, tố cáo chủ nhân sáng tác của bức thư trên, không, chính xác thì nó chỉ có một dòng.

“Bạn à, mình thích bạn, chúng ta quen nhau được không?”

Tôi quay mặt nhìn Rùa cong trân trân, khóe môi tôi giật giật. Tôi nhìn qua Que kem, cảm động: “Que kem, giờ tui đã hiểu những lần ông nhìn tui trân trân, môi giật giật là sao rồi!”.

Kế đó, Rùa cong nhìn tôi chăm chú, vẻ mặt hỗn tạp đủ thứ: đau lòng vì bí mật bị phơi bày, tức giận vì bị người ta xâm phạm đời tư, sợ hãi tôi sẽ bắt nó khai ra bí mật, sau đó là ánh mắt đề phòng, có cả mừng mừng vui vui trong đó nữa.

Thấy nó thế, tôi bụm môi, nén cười. Nó bắt đầu đỏ mặt. Con trai mà đỏ mặt thì thật là gợi cảm!

“Yên tâm yên tâm, tui không cười ông đâu! Dù tui rất muốn cười.”

“Ha ha ha!”

“Chết rồi, tui mới cười phải không, hơ hơ, ngại quá.”

“Rùa, ông nói tui biết đi, người ông thích, là nam hay nữ?”

“À quên, còn có dạng ở giữa nữa, là gay, hay là… les?” Tôi xúc động nhìn nó. Có cảm giác, tôi đang như bà mẹ điều tra tình cảm của con gái để mà lo chung thân đại sự cho nó, thật là quá cảm động mà.

“Rùa, ông thật can đảm, tui thật nể ông quá đi! Hu hu! Tui lập tức bắt chước ông, viết cái thư cho Khang!”

Vừa nói xong, Que kem lật đật xách tôi về chỗ ngồi, trước gương mặt đơ ra của Rùa.

Khang là ai, bạn không cần quan tâm, vì nó chỉ là một tên mỹ nam mà tôi hay giả vờ chạy qua lớp kế bên mà xin phấn, ngắm nghía được vài lần.

Khi bị xách về bàn, tôi nhanh chóng quay xuống.

“Nói tui nghe đi, người đó là ai?”

Rùa im lặng.

“Ông nói đi mà, nói đi tui làm mai cho. Bạn ông mà ra tay, đứa nào cũng phải gật đầu. Tụi nó không gật, chúng ta bắt về làm áp trại phu quân cho ông, tiện thể cho tui ngắm nữa. Ha ha ha! Ông hãy tin tưởng khả năng mai mối se tơ của tui đây!”

Rùa lại im lặng, liếc liếc Que kem.

“Ông quay qua nhìn nó cái gì, nó có giúp gì được cho ông đâu. Tui nè, kinh nghiệm cua trai đầy mình, đảm bảo nhất định thành công. Ông mau kể tui nghe đi.” Tôi càng ngày càng hưng phấn.

Ép buộc mãi, Rùa cong vẫn câm như hến. Sau khi thất bại chiến dịch thẩm vấn thông tin mật từ Rùa, tôi đành phải bỏ cuộc.

“Thôi được rồi, ông không nói cũng được, nhưng tui đảm bảo, dù người ông thích là ai đi chăng nữa, dù là thẳng hay cong, dù là gay hay les, bạn ông cũng sẽ ủng hộ ông, giúp đỡ cho ông! Không thành công không cần ông hậu tạ.” Tôi vỗ ngực, sẵn sàng tinh thần hy sinh thân mình vì tình bạn muôn năm.

“Thảo, bạn không nói, không ai nói bạn câm đâu!” Que kem kháng nghị.

Cái đồ độc miệng kia, ta quan tâm Rùa của ta thì mắc mớ gì ngươi.

Bắt ta im lặng, được, ta không nói nữa, viết thư thôi.

“Ngày buồn tháng nhớ năm thương,

Khang yêu dấu!

Từ ngày bắt gặp nụ cười ngây thơ của bạn, nhìn cái răng khểnh xinh xinh tựa như thiên sứ hạ phàm của bạn, nước da trắng hơn lòng trắng trứng của bạn, à, là lòng trắng trứng được chiên chín của bạn, mình đã không thể kiềm lòng.

Bạn là mỹ nhân trong lòng mình, là bụi rậm giúp con thỏ ẩn náu, là dòng nước mát tưới ướt sa mạc khô cằn.

Khang, mình rất thích bạn, bạn có thích mình không?”

Viết xong lá thư, tôi sung sướng hạnh phúc, ôi chao, có khi nào lịch sử lập lại, tôi trở thành Tương Cầm ngoài đời thật không ta? Kệ nó, vì mục tiêu tìm kiếm Trực Thụ hay đại thụ gì đấy, mình phải mạo hiểm, mình nhất định phải can đảm lên!

Nào ngờ, chớp mắt một cái, lá thư không cánh mà bay.

Xoẹt một cái, lá thư biến thành từng mảnh nhỏ.

Dưới bàn tư, một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Thu Thảo, bạn viết một lá, mình xé một lá, bạn viết hai lá, mình nghiền nát hai lá!”

Tôi quay người nhìn Que kem: “Thế viết ba lá thì sao?” Nếu viết ba lá, nó sẽ bằm hay chiên giòn đây ta?

(Thắm: “Bà đang thèm cái gì chiên giòn thế? Mau dẫn bạn bà đi ăn coi!”)

Que kem trừng mắt nhìn tôi: “Bạn có cơ hội viết ba lá sao?”

Cái cách nó nhìn tôi, khiến tôi phải nuốt nước miếng.

Thật là tức mà, nước miếng của tôi, là nước miếng vô cùng giàu enzim, chỉ để dành nuốt khi ngắm mỹ nam, chứ không phải để nuốt khi sợ nó. Thật là tức chết đi được!

Nhưng mà, vì để dành nước miếng cho tương lai tươi sáng, thôi thì tôi không viết nữa.

Khang à, thôi thì, mình chờ bạn, chờ bạn tới cứu mình khỏi nanh vuốt cây kem bự này. Bạn hãy cố gắng lên!

♥♥♥

Một hôm nọ, khi trời tối mịt, lúc hơn chín giờ, tôi và Que kem đang tung tăn trên đường từ chỗ học thêm về nhà. Ngay lúc tôi đang nhớ về vẻ mặt vô cùng dễ thương của Khang để xả xì trét, tự kỷ ám thị với bản thân mình rằng: “Nghĩ gì mơ nấy, tối nay mày phải mơ thấy Khang, rõ chưa?” thì đột nhiên phone rung.

Từ dế yêu của tôi, giọng nói nức nở của Rùa cong phát ra.

Nhanh như chớp, tôi và Que kem lật đật đạp nhanh tới công viên mé sông.

Lúc nhìn thấy Rùa cong ôm chai bia ngồi trên băng đá, mắt sưng một cục, tôi thầm nghĩ: “Thôi rồi, chuyện lớn rồi!”

Tôi chạy tới bên Rùa, giọng nói căng thẳng, sợ hãi: “Rùa, nói đi, đứa nào dám ức hiếp ông? Nói đi.”

Nó ngẩng lên nhìn tôi: “Nói thì bà làm được gì?” Mắt nó sưng đỏ, long lanh thật tội.

Tôi vỗ ngực: “Tui thay ông đi xử nó! Nói đi, nó làm gì ông rồi, hai người đã làm gì rồi!”

Tôi tiếp tục: “Rùa, đừng sợ, chúng ta đi bệnh viện kiểm tra!” Tôi ôm lấy Rùa, cảm giác nó đột ngột cứng người trong vòng tay ấm áp tình thương của tôi.

Tôi rớt mồ hôi. Chết rồi, lộn tình huống rồi, sống tới mười mấy năm, lần đầu tiên tôi lại bối rối tới mức không phân biệt được giới tính là sao?

Vùng ra khỏi cái ôm của tôi, Rùa cong nhìn tôi, giật giật môi: “Nhìn lại đi, bà lộn tình huống rồi, tui là con trai mà! Với lại, tui khẳng định với bà, tui hiện tại rất bình thường, không có mất miếng thịt nào hết! Nghĩ trong sáng chút đi!”

Tôi phản pháo: “Con trai thì sao? Con trai cũng phải bảo vệ bản thân, con trai cũng cần được che chở và bảo vệ!”

Thấy mình hơi lố, tôi nhẹ giọng: “Nói đi, đứa nào ức hiếp ông, tui thay ông xử nó!” Hình như mình chưa giảm tông xuống là mấy. Haiz, lại mất kiểm soát hành vi nữa rồi.

“Tui không bị ai ăn hiếp hết!” Nó mạnh mẽ trả lời.

“Đúng, trả lời như vậy mới là Rùa của tui!”

Thế là hôm đó, tôi tốn thêm nửa tiếng ở lại nói chuyện với Rùa, cách tôi không xa, Que kem đang ngồi tại một băng ghế đá gần đó, lặng lẽ quan sát hai chúng tôi.

Lúc Rùa cong trông thấy Que kem, nó nhìn Que kem một cách thật phức tạp.

Tôi không phải là đứa ngốc, vì thế, tôi kinh hãi nhìn ra.

“Người ông thích là… Que kem sao?”

Nhìn Rùa ngượng ngùng, tôi đột nhiên hoảng sợ.

“Ha ha ha, ông nói đùa thôi phải không? Mắt nhìn người của ông không thể tệ như vậy được.”

Nó nhìn tôi trân trân, cho tôi một khẳng định.

“Thật sự mắt ông tệ tới vậy sao?” Tôi dò xét thêm một lần nữa. Thôi rồi, tôi từng vô cùng hy vọng có một ngày Rùa câu được mỹ nam, lúc đó tôi được miễn phí mà xài ké, sờ một cái, ngắt một cái, cắn một cái. Bây giờ thế này, tôi lỗ vốn mất rồi, ôi, mỹ nam của tôi.

Ngày đó, trên đường về nhà, tôi với Que kem, hai người cùng im lặng. Tôi rốt cục cũng rơi vào tình huống kinh điển: rối rắm tơ lòng một mối.

Tại sao lại như thế? Tại sao tôi lại khó chịu? Không phải trước đây tôi từng muốn dùng Que kem câu Kim Thái, từng vui vẻ mà hy vọng tình huống đó xảy ra hay sao?

Nhưng tại sao, khi thực tế xảy ra, nghĩ tới cảnh hai thằng bạn thân của mình ôm nhau, hôn nhau, bỏ rơi mình, tôi lại khó chịu thế này.

Hừ, chắc chắn là do kế hoạch mỹ nam tan thành mây khói.

Không được, mày không được ích kỷ như thế.

Lúc tới nhà tôi, khi tôi xuống xe chuẩn bị vào nhà, Que kem đột nhiên hỏi tôi: “Bạn biết rồi sao?”

“Biết gì chứ?” – Tôi giả vờ.

“Biết Quý thích ai.”

Tôi im lặng.

“Vậy bạn nghĩ thế nào?” Nó nhỏ nhẹ hỏi tôi.

“Tui làm sao biết được, đó là chuyện của hai người mà. Ha ha, Que kem, Rùa trông cậy vào ông rồi, ráng đối xử tốt với nó nha!” Tôi vỗ vỗ vai Que kem.

“Bạn không một chút khó chịu sao?”

“Tui khó chịu gì chứ, chuyện vui trong nhà mà, tui còn mừng nữa là.”

“Bạn muốn tui với Quý… thành một đôi sao?”

“Tất nhiên rồi!” Tôi khẳng định.

“Được, tui hiểu rồi.”

Nói xong, Que kem quay đi, giọng nói của nó, tại sao lại yếu như vậy, nhiều mất mát như thế.

Nhiều năm sau này, tôi vẫn còn nhớ như in giọng nói của Que kem khi nói câu đó. Bởi đó là lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy Que kem yếu đuối như thế.

Sau ngày hôm đó, tôi nhận được tin tức động trời, Que kem cùng Rùa cong chính thức bên nhau.

Thôi rồi, Que kem đã không còn là của tôi nữa, Que kem đã chính thức trở thành cong. Thật không ngờ, Que kem mà cũng có sức hút mãnh liệt như thế, từ người tới chó, ai cũng bị Que kem quyến rũ.

Thế nên, tôi mà thành hủ nữ thì không ai bì kịp. Nhìn đi, tôi chả có miếng kế hoạch nào mà Que kem vẫn từ thẳng thành cong kia kìa.

Các bạn hủ nữ, mau vỗ tay khen ngợi chị đi!

Kể từ ngày Rùa cong và Que kem bên nhau, tôi bắt đầu phát hiện bản thân mình càng ngày càng khó chịu, càng ngày càng không bình thường.

Chẳng hạn như, khi Rùa cong quay qua hỏi bài Que kem, giọng ngọt hơn mía lùi, tôi lập tức thấy thật chói tai. Tôi rất muốn chạy xuống bàn tư, ngay lập tức làm cục đá cản đường hai đứa nó.

Thêm một lần nữa, khi cả lớp học thêm tới quán cá viên chiên ngồi ăn sau giờ học, tôi không thể nào không chú ý tới việc Rùa cong cầm miếng cá viên đưa tới miệng, đút cho Que kem ăn. Cái cách Que kem mở miệng, vừa nhai vừa nuốt cá viên chiên vừa liếc liếc nhìn tôi, khiến tôi thực sự không chịu nổi, sởn gai ốc.

Hu hu, từ nay, tôi không thể nào ăn nổi cá viên chiên được nữa. Que kem, tui hận ông!

Ngoài ra, cũng kể từ đó, tôi chính thức bị tụi nó bỏ rơi, coi như người vô hình.

“Không được, chỗ này Que kem ngồi rồi, Thảo, bà qua bên kia ngồi đi!” Rùa cong lên tiếng.

“Hừ, đồ trọng sắc khinh bạn!” Tôi tức tối.

Que kem: “Thảo, bạn về trước đi, tui có hẹn đi uống nước với Quý rồi.”

Que kem: “Thảo, chủ nhật này có Quý tới giúp tui rồi, bạn khỏi cần tới giúp tui bán hàng nữa.”

Cái cách hai đứa tụi nó quen nhau, đã khiến năm tháng lớp mười hai xinh tươi như hoa của tôi biến thành chuỗi ngày u sầu, mất mát, bực bội, tức tối. Lòng tôi thầm đau đớn: Chừng nào tụi nó mới chia tay đây?

Năm đó, sau ngày chúng tôi điền đơn thi đại học, tôi nhận ra, Que kem và Quý đã chia tay.

Đó là khi tôi nhìn thấy Que kem lạnh lùng, Quý đau khổ. Hụ hụ, thật là xấu hổ, là bạn hai đứa nó, nhưng tôi lại có chút khấp khởi mừng thầm.

Khi tôi không giấu được nội tâm mình, hớn hở vui mừng ra mặt, Rùa cong chính thức giận tôi, nó càng ngày càng lờ tôi đi. Còn Que kem, thấy tôi vui ra mặt, nó nhìn tôi đăm chiêu, nhưng cũng lờ tôi, có vẻ càng ngày càng xa lánh tôi.

Năm đó, chúng tôi bước vào kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh.

Năm đó, Que kem chọn học luật, tôi vào một trường dạy về kinh tế, ngành Kế toán. Rùa cong vào một trường có tiếng chuyên về kỹ thuật, ngành Hóa thực phẩm, Loan học đồ họa, Thắm học một trường khác với trường tôi nhưng nó cũng chọn ngành kinh tế luôn.

Lúc tôi chọn Kế toán, có người hỏi tôi, tại sao lại chọn nó. Tôi chẳng biết trả lời thế nào, không lẽ nói với người ta rằng, bởi tôi thích toán, nên có cái chữ “toán” trong từ Kế toán, tôi bèn đâm đầu vô thi?

Tốt khoe xấu che, bí mật đó của bản thân, tuyệt không thể nói với ai được.

Ngày họp lớp trước lúc lên đường đi học đại học, lớp tôi quyết định ăn chơi tới bến. Vô nhà bạn lớp trưởng, lớp tôi tổ chức party. Yeah, tuổi mười tám đã tới, chúng ta đã đủ tuổi truy cứu trách nhiệm hình sự rồi.

Hôm đó, cả bọn con trai lẫn con gái, ai cũng tràn đầy tâm sự, kẻ mừng người vui, kẻ buồn người lo, ngay cả Que kem cũng nhìn tôi một cách thật kỳ lạ.

Hôm đó, tụi con trai chơi tới bến, uống bia tới tấp. Hậu quả là, Rùa cong đỏ hết cả tai, Que kem có vẻ bất tỉnh nhân sự, nằm gục xuống bàn, dù đã uống nước chanh giải rượu.

Lúc trời tờ mờ tối, tôi cùng con Thắm rất muốn về nhà trước, đợi cho tụi con trai tự động tỉnh rượu thì chắc tới khuya. Thôi thì cứ để Que kem ở đó, về lẹ cho rồi.

Thế nhưng, vì đã hứa với Mama của Que kem, là ráng đợi nó về chung, tôi đành phải ngồi đó mà chờ.

Khi tôi từ trong nhà vệ sinh ra ngoài phòng khách, tôi bỗng chốc phát hiện, người còn, kẻ mất.

Que kem và Quý bỗng nhiên mất tiêu.

Sau đó khi hỏi thăm khắp nơi, một bạn nữ lớp tôi nói, lúc nãy phát hiện bóng hình của Rùa cong đang dìu Que kem của tôi vào một căn phòng. Lớp trưởng lớp tôi giàu mà, nhà khách đặc biệt nhiều gian, là nơi tụ tập lý tưởng của lớp tôi.

Nghe thấy như thế, tôi linh cảm chuyện không may.

Người có lá gan chuột nhắt như tôi, nghĩ gì cũng nghĩ tới tình huống xấu nhất, đi ăn cũng lo nhìn xe sợ bị cướp, đi toilet cũng sợ không có nước, thế nên hôm nay đã được chiếu cố, ban thưởng cho một tình huống dở khóc dở cười.

Lúc tôi mở cửa căn phòng nghi án có chứa hai kẻ kia ra, một cảnh tượng giới hạn lứa tuổi đập vào mắt tôi.

Que kem đang ngồi trên sô pha, nắm lấy tay Quý, như vừa bắt quả tang Quý vừa làm chuyện xấu. Quần áo Que kem xốc xếch, Quý thì đang cởi trần.

Ừm, tình hình là không có một tí đường nét nào trên cơ bụng của Quý hết. Haiz, phải lo tập thể dục đi cưng à.

Nhưng đây không phải trọng điểm chính, trọng điểm chính đó là, khi mắt tôi vừa từ ánh mắt khinh thường cơ bụng Rùa chuyển vị trí, nhìn xuống bên dưới, tôi phát hiện một vật gì đó thẳng đứng mà Rùa cong vừa mới chạm vào, sau đó mới bị Que kem bắt quả tang.

Phút chốc, tôi cảm thấy đầu óc ong ong, cả người rơi vào trạng thái sốc thật sự.

Tôi chính thức đớ người, miệng run run nhưng không thể thốt nên lời.

Thôi rồi, trinh tiết mười mấy năm gìn giữ của Que kem đã bị hủy rồi!

Trong lúc tôi không còn cảm giác gì cả, Que kem đứng dậy, không biết từ lúc nào nắm lấy tay tôi, lôi tôi ra khỏi phòng, ra khỏi phòng khách, ra khỏi nhà lớp trưởng.

Trong lúc nó lôi tôi đi, tôi chỉ đọng trong đầu một ý nghĩ: Không biết nó kéo khóa quần lên chưa ta?

Lần đầu tiên nhìn thấy thứ đó, sao chẳng như người ta thường nói, máu mũi phun xịt cơ chứ?

Cho nên mới nói, tiểu thuyết thật là gạt người.

Bỏ quăng mấy thứ đó trong đầu ra, tôi vội vã ngước ngước phía dưới, đằng trước của Que kem, ừm, hình như đã kéo khóa rồi. Yên tâm yên tâm.

Đột nhiên, Que kem dừng lại, không lôi tôi đi nữa. Nó ngồi bệt xuống đường, lấy hai tay ôm gối, gục mặt xuống, ra vẻ mệt mỏi.

Chết rồi, chắc là nó đang đau lòng chuyện hồi nãy đây mà. Hay là, nó chưa tỉnh rượu nhỉ?

“Que kem, ông có sao không?”

Nó im lặng, duy trì tư thế lúc nãy.

“Que kem, ông đừng như vậy mà!” Nó ngước lên nhìn tôi.

Tôi tiếp tục: “Ông đừng sợ, bị người khác sờ, không sao cả, trinh tiết mười mấy năm của ông mất rồi, cũng có sao đâu, vẫn chưa chết mà, ha ha!” Nó vẫn duy trì nét mặt, nhìn tôi.

“Ông đừng buồn! Không sao đâu, nếu sau này ông bị áp lực tâm lí, bị chuyện này làm cho sợ hãi, cứ tìm tui, tui giúp ông!” Tôi trấn an nó.

Đột nhiên, nó chuyển sang vẻ mặt đau khổ.

(Thắm: “Hự, ông có cần bỉ ổi như vậy không hả?”)

Thấy nó như thế, tôi lại tiếp tục trấn an nó: “Dù sao thì tui cũng lỡ nhìn rồi, bắt quá, trinh tiết của ông, cứ để tui chịu trách nhiệm cho!” Tôi vỗ ngực cam đoan. Nó tiếp tục nghiêm nghị lẫn tò mò nhìn tôi, không nói lời nào.

“Thật đó, tui sẽ chịu trách nhiệm!”

“Thật sao?” Que kem phủi bụi đứng lên, mắt nó tràn ngập ý cười nhìn tôi.

Tôi gật gật đầu.

“Bạn nói lời thì phải giữ lời đó nha.” Nó nhỏ nhẹ, tiến tới gần tôi.

Đột nhiên, mùi nguy hiểm pha lẫn mùi rượu của nó bay tới.

Đột nhiên, nó lấy tay vuốt vuốt tóc tôi. Kế đó, nó bắt đầu hôn tôi.

Nụ hôn lần này hoàn toàn khác biệt, không phải là hôn má, cũng không phải là thứ môi chạm môi chưa tới một giây kia.

Tôi đơ người, cứng cả người, không thể giãy giụa, không thể phản kháng, chỉ có thể để cho Que kem chậm rãi, từ từ cuốn lấy môi tôi, từ từ khiến tôi mềm nhũn cả người, như đứng không vững, đầu óc quay cuồng.

Thế nhưng, với một chút ý thức còn sót lại, tôi vẫn nghe thấy giọng nói của Que kem phản phất bên tai mình:

“Thảo, từ nay chịu trách nhiệm với Thành, làm bạn gái Thành nha.” Giọng nói của nó khi đó sao giống bùa mê thế này, làm người ta không thể chống cự.

“Không nói gì tức là đồng ý.” Nó lợi dụng lúc tôi đang ngây ngất, chơi tôi một vố.

Thế là, ngay khi tôi chưa kịp phục hồi ý thức, chưa kịp lắc đầu, nó lại tiếp tục hôn tôi.

Hừm, chí ít cái này trong tiểu thuyết đúng này, vụ hôn môi quả là không có gạt người!

Từ đó, tôi chính thức bị Que kem thay đổi xưng hô, chính thức bị Que kem đeo bám.

Từ đó, tôi chính thức trở thành bạn gái của nó. Dù là nó lợi dụng lúc tôi đang hưởng thụ, đầu óc quay cuồng mà ép buộc tôi, nhưng tôi rõ ràng đã nói với nó rằng, mình sẽ chịu trách nhiệm.

Cái này gọi là, tự làm tự chịu, còn có thể khóc lóc với ai?

Hu hu hu, con đường tìm mỹ nam của tôi, tới đây là kết thúc rồi sao?

Không được, mình phải tìm cách vượt tường!

♥♥♥

Một ngày nào đó về sau.

“Que kem, ngày đó, lúc anh bị như vậy, anh có cảm tưởng gì?” Tôi tò mò.

“Em muốn biết lắm sao?”

“Tất nhiên, anh nói em nghe đi mà!” Tôi nũng nịu.

Que kem: “Anh thực sự rất giận Quý. Anh nghĩ, của anh, nhất định chỉ để một mình em sờ, em sờ trước tiên, nào tới lượt nó chứ.”

Tôi cảm động: “Hu hu, Que kem, anh thật tốt với em mà!”

“Vậy chừng nào em mới sờ đây?” Que kem hỏi tôi.

“A! Em nhớ ra, em phải đi nấu cơm, ha ha, anh cứ ngủ trước đi, em đi nấu cơm!”

Người nào đó phát hiện ra sự thật hiển nhiên: Buổi tối sao lại đi nấu cơm? Thế là, tôi bị lôi về phòng, hy vọng “Không sờ vào hiện vật” của tôi tan tành thành mây khói.

Câu nói kinh điển chính là: Tự làm tự chịu.